Yuna dẫn Linh vào mê cung Dongdaemun lúc 11 giờ đêm — khi chợ thời trang lớn nhất Seoul mới bắt đầu "thức dậy". Một đêm mua sắm, mặc cả, và học được rằng tiếng Hàn đôi khi chỉ cần đúng một câu.
Nhấp vào từ màu cam có gạch chân để xem nghĩa, nghe phát âm, lưu Word Bank và thêm vào SRS.
Yuna kéo Linh vào tòa nhà Doota lúc 11 giờ đêm. Phía ngoài, đèn đường Dongdaemun vẫn sáng như ban ngày — đây là khu chợ không bao giờ ngủ của Seoul.
"Mình cần gì?" Yuna hỏi.
"Mình cần áo nhưng... không biết Hàn nên bắt đầu từ đâu," Linh thật thà.
"Đơn giản thôi. Câu đầu tiên cần học:" Yuna gõ tay lên vai Linh. "! Chỉ vậy thôi là sống được ở đây rồi."
Họ bước vào một gian hàng. Cả dãy áo khoác treo dày, màu pastel xanh, hồng, kem — đang là mùa này. Linh chỉ vào một chiếc áo khoác nâu caramel. Cô bán hàng — chừng 20 tuổi, tóc uốn lọn — lấy xuống ngay.
"?" Linh hỏi run run. Cô bán hàng cười và chỉ vào phòng thử.
Bước ra, Linh nhìn vào gương. Chiếc áo vừa đẹp vừa ấm. Cô bán hàng lập tức khen: "!" — và Linh biết đây không hẳn là lời khen chân thật hoàn toàn, nhưng cô vẫn thấy ấm lòng.
"?" Linh hỏi. Cô bán hàng đáp nhanh: "삼만 원." Ba mươi nghìn won.
Yuna thì thầm: "Nói đi: !" Linh ngập ngừng rồi nói to hơn một chút: "?" Cô bán hàng cười, suy nghĩ, rồi bật ngón tay: "이만오천 원." Hai lăm nghìn.
"?" Linh thêm. Cô bán hàng lắc đầu. "현금이요." Tiền mặt thôi. Linh quay sang Yuna cầu cứu.
Họ đứng ở cây ATM tầng B1, Linh rút tiền mặt, cầm tờ 25.000 won về mua chiếc áo. Bước ra ngoài, gió đêm Seoul thổi lạnh — nhưng Linh mặc áo mới, và cảm thấy không lạnh nữa.
"Ngày mai mình dạy bạn thêm câu: — khi nào muốn đổi cỡ." Yuna cười.
Linh gật đầu. Học tiếng Hàn ở chợ đêm Dongdaemun — ai mà nghĩ lại hiệu quả đến vậy.