Minh — cô gái Hà Nội mê K-Drama — đặt chân đến Seoul lần đầu tiên. Mọi thứ đều mới lạ, từ sân bay cho đến tiệm bánh kem nhỏ ở Hongdae.
Nhấp vào từ màu cam có gạch chân để xem nghĩa, nghe phát âm, lưu Word Bank và thêm vào SRS.
Minh bước xuống sân bay Incheon với trái tim đập thình thịch. Đây là lần đầu tiên trong 24 năm cuộc đời cô đặt chân lên mảnh đất xứ sở kim chi. Vừa ra khỏi cửa hải quan, một tấm biển lớn hiện ra — — chữ trắng nền đỏ, và cô bỗng thấy mắt cay cay.
Một cô gái Hàn mặc áo khoác xanh pastel đang cầm biển tên của Minh. Thấy Minh đến gần, cô ấy mỉm cười rạng rỡ:
"! Mình là Ji-yeon. Bạn có mệt không?"
Minh ngập ngừng rồi cũng nói được câu ra, giọng lắp bắp nhưng Ji-yeon vỗ tay khen nhiệt liệt. Suốt đoạn đường từ sân bay về Hongdae trên xe buýt airport limousine, Minh dán mắt vào cửa kính nhìn Seoul hiện ra dần — những tòa nhà cao tầng, những dòng chữ Hangul nhấp nháy, những con phố bắt đầu lên đèn trong hoàng hôn tím.
Ji-yeon dẫn Minh vào một con hẻm nhỏ. Mùi bánh ngọt và cà phê wafting ra từ một cửa hàng nhỏ. Họ gọi bánh patbingsu — đá bào đậu đỏ — và khi thìa đầu tiên chạm lưỡi, Minh thốt lên:
"!"
Ji-yeon cười phá lên. "Bạn nói tiếng Hàn giỏi đó!" Minh lắc đầu nguầy nguậy, nhưng trong bụng lại không thôi.
Khi đêm xuống, ngồi trên cầu Banpo nhìn vòi phun nước đổi màu, Minh cảm thấy có gì đó kỳ lạ trong lồng ngực — không phải buồn, không hẳn là vui — mà là cái cảm giác được bắt đầu. Cô nghĩ đến gia đình ở Hà Nội, đến mẹ chắc giờ này đang ngồi đợi Minh nhắn tin báo bình an.
— cô mới học từ này tuần trước, và giờ cô hiểu nó bằng cả người, không chỉ bằng từ điển.
Ji-yeon chợt hỏi: "Bạn có lạnh không?" và khoác thêm khăn lên vai Minh.
"." Minh đáp, rồi cười thật. Và cô biết — chuyến đi này sẽ trở thành đẹp nhất cuộc đời mình.
Trước khi về nhà trọ, Minh nhắn cho mẹ: "Con đến rồi. Bình an. Seoul đẹp lắm mẹ ơi. Và người Hàn thật tốt bụng." Rồi cô thêm một dòng mà tự cô cũng không ngờ mình sẽ nhắn: "Con muốn học tiếng Hàn thật sự rồi, mẹ ạ."