Lan đã nghe về 떡볶이 từ hồi cấp 3 qua video ẩm thực. Hôm nay — ngày thứ ba ở Seoul — cô lần đầu tiên đứng trước một chiếc xe hàng rong ngoài đường, tim đập thình thịch.
Nhấp vào từ màu cam có gạch chân để xem nghĩa, nghe phát âm, lưu Word Bank và thêm vào SRS.
Lan đã nghe nói về từ hồi học cấp 3, qua những video ẩm thực trên mạng. Cay. Đỏ. Ngon đến mức người ta rên lên khi ăn. Nhưng đến tận hôm nay — ngày thứ ba ở Seoul — cô mới lần đầu tiên đứng trước một xe ngoài đường.
Chiếc xe nhỏ thôi, nhưng mùi từ nó bay ra thì không nhỏ chút nào. Mùi sốt gochujang ngọt cay, mùi cá hồng chiên, mùi trứng luộc trong nước dùng — tất cả quyện lại khiến Lan quên mất rằng cô đang đứng giữa trời 10 độ.
"!" Lan nói, tay chỉ vào nồi bánh gạo đỏ au. Bà chủ quán, mái tóc bạch kim cuộn gọn, trao cho Lan một que xiên kèm hộp bánh bốc khói. "Đây là nổi tiếng nhất khu này đó nhé." Bà cười, nói tiếng Hàn nhanh đến nỗi Lan chỉ đoán ý.
Lan cắn vào miếng bánh đầu tiên.
... Miệng cô bốc lửa ngay tức khắc. Mắt cay. Mũi cay. Cô tưởng mình sắp ho sặc sụa giữa đường phố Seoul. Nhưng — và đây mới là kỳ lạ — cô lại nhai tiếp. Rồi lại gắp thêm miếng nữa.
Vì nó ngon đến mức không tưởng được. Cay đến nghẹt thở nhưng không thể dừng lại. Bà chủ nhìn Lan và cười: "Em thích không?"
"맛있어요!" Lan đáp, mặt đỏ gay nhưng miệng không ngừng nhai.
Lan ăn hết cả hộp. Bụng đến mức phải đứng thẳng mới thở được. Nhưng khi bước đi được vài bước, cô chợt ngoái đầu nhìn lại chiếc xe hàng — vẫn còn đó, khói vẫn nghi ngút, hàng người đã xếp thêm.
Cô nhủ thầm: " ăn thêm." Ngày mai. Nhất định ngày mai.