100% đã đọc0/8 từ SRS
Con Phố Nhớ Mình
B2Xã hội & Đô thị6 phút

Con Phố Nhớ Mình

Hana — cô gái lớn lên trong con hẻm cũ ở Itaewon — trở về sau 5 năm du học, chỉ để thấy khu phố tuổi thơ đã thay đổi hoàn toàn. Câu chuyện về đô thị, ký ức, và những gì không thể giữ lại.

Nhấp vào từ màu cam có gạch chân để xem nghĩa, nghe phát âm, lưu Word Bank và thêm vào SRS.
Hana đứng trước con hẻm số 17, mất đúng ba phút mới nhận ra đây là nơi cô lớn lên. Năm năm trước, hẻm này có tiệm bánh của bác Choi — mùi bánh mì nướng len lỏi ra tận ngoài đường từ 6 giờ sáng. Có nhà bà Kim với chậu hoa cẩm tú cầu tím đặt trên bậu cửa sổ. Có cái cổng gỗ nhà Hana, đã mục một góc nhưng mẹ cô cứ nói "để đó, thân quen rồi". Bây giờ, tất cả đã biến thành một dãy café minimalist, nail salon và boutique bán áo len giá ba trăm nghìn một cái. Đây là — cô đã học từ này trong lớp Xã hội học ở Paris, nhưng chưa bao giờ nghĩ ngày nào đó nó sẽ xảy ra ngay trước mắt mình. Cô bước vào một quán café tên "Memo" — nơi trước đây là nhà bác Choi. Một cô gái trẻ xinh xắn hỏi cô muốn gọi gì, giọng nhẹ nhàng, nụ cười chuẩn dịch vụ. Hana nhìn xung quanh — tường bê tông thô, bóng đèn Edison lều lều, nhạc lo-fi nhẹ. Đẹp. Nhưng hoàn toàn xa lạ. Những khu phố như thế này mất đi của nó từ khi nào không ai hay. Người ta đến, chụp ảnh, uống cà phê, rồi đi. Còn những người từng sống ở đây — như mẹ Hana, như bác Choi — đã phải mà dọn đi, đến những khu ngoại ô rẻ hơn, xa hơn. Hana uống hết ly cà phê, lâu hơn cần thiết. Bên ngoài cửa kính, dòng người trẻ đi qua với những chiếc túi shopping, cười đùa. Họ không biết — hoặc không cần biết — rằng chỗ họ đang đứng chụp ảnh từng là sân của một đứa trẻ hay chơi nhảy lò cò. Cảm giác ùa đến bất ngờ. Lạ thay — cô đang đứng ở nơi sinh ra và lớn lên, mà lại thấy mình là người ngoài. Sự là không thể tránh khỏi — cô biết điều đó. Nhưng biết và chấp nhận là hai chuyện khác nhau. Hana lấy điện thoại ra, gọi cho mẹ. "Mẹ ơi, con đang đứng ở hẻm 17." Bên kia im lặng một lúc, rồi mẹ cô nói khẽ: "Nó khác nhiều rồi phải không con." Không phải câu hỏi. Buổi chiều hôm đó, Hana ngồi viết vào cuốn sổ tay mà cô vẫn mang theo từ Paris: " không phải là nhớ một nơi chốn. Đó là nhớ một phiên bản của chính mình đã từng tồn tại ở đó." Cô gập cuốn sổ lại. Bên ngoài cửa sổ, con hẻm 17 — mới và đẹp và theo một cách rất riêng — vẫn tiếp tục là chính nó. Dù của nó đã không còn là thứ Hana nhớ nữa.

Từ vựng trong truyện (8 từ)

젠트리피케이션

Gentrification (quý tộc hóa khu dân cư)

B2

공동체

Cộng đồng

B1

소외감

Cảm giác bị xa lánh, bị bỏ lại

B2

재개발

Tái phát triển, quy hoạch lại

B2

그리움

Nỗi nhớ

B1

정체성

Bản sắc, danh tính

B2

변화

Sự thay đổi

B1

쓸쓸하다

Cô quạnh, hiu quạnh

B2

Đọc xong rồi!

Kiểm tra xem bạn nhớ bao nhiêu từ trong truyện vừa đọc nhé.

Chào mừng đến Hà Dím!

Mình sẽ giúp bạn tìm lộ trình học tiếng Hàn phù hợp nhất. Chỉ 2 câu hỏi nhanh thôi!

Đề thi TOPIK I/II

Flashcard SRS

Truyện chêm